Không biết đã bao lâu rồi tôi mới xem một bộ phim mà tôi chưa từng nghe đến hay lướt phải một bài viết về nó hoặc nhắc đến nó. Tôi đã xem bộ phim này thuần túy chỉ vì lướt Netflix và bị poster của nó thu hút. Ban đầu, tôi còn tưởng đây là phim của một nước châu Á nào đó bởi vì thiết kế poster cực kỳ trau chuốt như cách người ta trình bày món ăn trong nhà hàng. Không hề có những hình ảnh gợi lên sự chế.t chóc hời hợt hay những gương mặt thất thần sợ hãi. Cho đến khi bấm vào check thông tin và thấy toàn những cái tên tiếng Việt thì tôi mới biết nó là phim Việt Nam. Thú thật là sau "siêu phẩm" 'Tết ở làng Địa Ngục' và movie tiền truyện của nó (tên gì tôi quên mịa rồi), thì tôi không còn chút niềm tin nào vào phim kinh dị Việt nữa. Thế nên tôi thoát ra 🤣 Tới lần thứ hai, khi tôi đang ăn cơm và cái tên phim thì rất phù hợp nên lại bấm vào. Và tôi xem phim với không một chút kỳ vọng nào.
Giới thiệu qua một chút, đây là seri phim gồm 6 tập dài khoảng 50 phút mỗi tập. Phim kể về một tiệm ăn đêm nơi những vị khách thường vô tình đi đến khi đang gặp một rắc rối nào đó. Chủ tiệm sẽ tâm sự rồi dụ họ ăn một món ăn để đổi lấy cách giải quyết. Đổi lại, linh hồn của họ sau khi qua đời sẽ thuộc về tiệm. Bộ phim có cách triển khai khá giống seri 'Quán ăn đêm' của Nhật nhưng là phiên bản kinh dị. Mặc dù đi theo motip bán linh hồn cho quỷ thường thấy trong văn hóa phương Tây nhưng bộ phim lại mang nặng tư tưởng Phật giáo về luân hồi, tội lỗi và trừng phạt. Mỗi tập phim đại diện cho một tội lỗi và một cái kết đen tối không thể tránh khỏi. Tuy vậy, phim vẫn luôn chứa đựng những plot twist đầy bất ngờ. Đây là điều mà tôi đánh giá cao bởi vì plot twist trong phim Việt thường dễ đoán hoặc thiếu liên kết với các tình tiết ban đầu. Điều tiếp theo khiến tôi ngạc nhiên là phim có những cảnh cực kỳ bạ.o lự.c và má.u me. Thì ra kiểm duyệt phim ở nước mình không quá bảo thủ như người ta vẫn nói. Không thể đổ lỗi cho kiếm duyệt khi có một bộ phim nào đó chưa đủ hay. Và điều ấn tượng cuối cùng đó là bộ phim đã thực sự chạm vào cảm xúc của tôi. Những câu chuyện trong phim rất thực, rất "đời" nhưng không cần ồn ào hay thô tục. Có những cảnh phim chẳng cần thoại nhưng vẫn vô cùng thấm thía. Phim dạy những bài học làm người nhưng không cần những lời giảng đạo lan man, rập khuôn.
Nhạc phim tôi không để ý lắm nhưng có một bài mà tôi nhớ không nhầm là của 52Hz khiến tôi khá là chill.
Khen nhiều là vậy nhưng phim vẫn có vài điểm trừ. Khả năng diễn xuất của các diễn viên không đồng đều. Một vài phân cảnh hơi khiên cưỡng và một vài chi tiết thiếu logic (hoặc do tôi xem chưa kỹ).
Tóm lại thì đây vẫn là một bộ phim Việt khiến tôi ngạc nhiên về chất lượng.
#reviewkocotam

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét